"The Memory" là một công trình kiến trúc được thiết kế cho một mái nhà 3 thế hệ tại Tân An, Thủ Dầu Một, Bình Dương. Một trong những đặc điểm văn hóa truyền thống tại các nước châu Á, trong đó có vn là có ông bà, thân phụ mẹ và con trẻ trong nhà đều sống cùng nhau trong một nhà.
Điểm đặc biệt của không gian cần phải trung hòa giữa đẳng cấp sống và sinh hoạt giữa các thế hệ. Họ vừa phải phù hợp với phương pháp sống lờ lững của người già mà vẫn đủ sự trẻ trung của người trẻ. Cho nên, mối quan hệ, sự tương quan và sự va chạm xảy ra khi có 3 thế hệ là một thách thức lớn. Để khắc phục điều này, các kiến trúc sư thiết kế một ngôi nhà lớn với nhị môi trường nhỏ nhắn hiếm hoi bên trong. Sân trước, sân sau và các hành lang kết nối là điểm kết nối.
Việc tạo ra một khu vực hoạt động thứ cấp và một lối đi vào phía sau của ngôi nhà giúp cách thức ly các hoạt động đời sống hàng ngày của 2 mái ấm và hạn nhạo báng công chúng va chạm với nhau; Dĩ nhiên, ngôi nhà vẫn là một không gian liên tiếp cho con nhỏ vui chơi và cả đại mái nhà để gắn kết với nhau.
Cửa ngõ chính của ngôi nhà giống những "mái hiên" của một ngôi nhà truyền thống Việt. Cổng chính cũng cao hơn so với mặt sàn để phát triển một khoảng cách thức đủ lớn để thông gió . "Ngóc cửa" - một chi tiết hấp dẫn của một ngôi nhà Việt - là một nơi mà họ có thể ngồi, thư giãn, hoặc nói chuyện với người láng giềng của chính mình; đặc biệt, đây cũng là - môi trường vui chơi yêu thích của trẻ em. Phòng khách có vẻ là một khu vườn bé dại trong nhà, nơi ánh sáng xoành xoạch thay đổi, đây là một điểm nhấn thu hút khi chúng ta bước vào không gian này.
Ngoài ra, một trong những điểm trung tâm của nhà cửa này mà đơn vị thiết kế muốn giữ lại là mái ngó - được dựng bởi người ông nội của chủ nhà khoảng 50 năm trước, trước khi ngôi nhà mới được xây dựng. Gia đình là trọng điểm và cũng là môi trường chuyển tiếp, nó được xem là vong linh của cấu trúc cục bộ của ngôi nhà này. Các không gian dưới mái ngói này là nơi mặc cả gia đình ăn tối với nhau mỗi tối, san sẻ những câu chuyện cũng như nhớ lại những kỷ niệm quá khứ. Các không gian trên mái ấm được trở thành một nơi cho trẻ để thư giãn hay đọc sách ....
Với "Khoảng trống" và ánh sáng thiên nhiên được khôn khéo khắc phục, chúng ta có thể dễ ợt nhận thấy thời tiết bên ngoài từ bên trong. Tỷ trọng môi trường cũng được xem xét chú ý để phát hành độ tương phản cần thiết giữa ánh sáng và bóng tối, tân tiến và truyền thống.
Chiều cao của môi trường tương quan với các khoảng trống để mang đến cảm giác vừa phải và làm cho quần chúng cảm thấy dễ chịu sống bên trong. Dường như tỷ lệ, môi trường, ánh sáng, và bóng tối, cây xanh cũng được đưa vào để trung hòa và gần gụi với thiên nhiên. Cây cối là điểm thăng bằng giữa các khối hình và vật chất của ngôi nhà, đem đến cảm giác cân bằng.
"The Memory" không chỉ là một ngôi nhà, nó cũng nhắc nhở các thành viên mái nhà của những người nhà đã mất. Theo triết lý "Sinh, Tử", khi chúng ta mất đi một thành viên mái ấm thân thương, nỗi đau sẽ luôn ở đó. Chủ nhà tin rằng trong ngôi nhà này, trong không gian này, linh hồn của ông cố nội và cha sẽ luôn luôn sống sót - trong từng mái ngói, rường cột, cụ thể ... mà đã được xây dựng bởi tổ sư bản thân.
Có thể bạn quan tâm: cách chùi nồi bị khét
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét