Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

Tôi ưng ý trả nợ nhà dài hạn để được sống hưởng thụ - VnExpress Mái ấm

Đang phải trả khoản nợ ngân hàng 600 triệu đồng tậu căn hộ và một bản thân nuôi con gái bé, chị Hải Châu, 33 tuổi ở Hà Đông (Thủ đô) vẫn đều đều mỗi tháng gửi dành dụm và cho phép bản thân một năm có vài chuyến đi chơi xa. Dưới đây là bài viết san sẻ ý kiến của chị về cách thức thăng bằng giữa việc trả nợ và thu giãn cuộc sống.

Nhìn cuộc sống của tôi và cô con gái 7 tuổi lúc nào cũng thảnh thơi, trên Facebook nhiều lần đăng ảnh đi ăn, đi chơi, phổ quát người nghĩ tôi hẳn có ông chồng kiếm tiền tốt, cuộc sống không phải lo nghĩ gì về cơm áo. Thực tiễn, tôi là bà mẹ độc thân, một bản thân lo cho con và đang gánh số tiền phải thanh toán tậu nhà không nhỏ dại. Nhưng với tôi, cuộc sống là từng giây phút nên tôi luôn dành đầu tiên cho những thưởng thức hiện tại.

Làm cho trong một công ty truyền thông, thu nhập mỗi 04 tuần của tôi hiện tầm 18-20 triệu, thêm các khoản thưởng rải rác tổng cộng một năm được khoảng 50-60 triệu tiền việt. Tôi ly hôn 5 năm trước, khi con gái mới 2 tuổi. Tôi ra đi gần như tay trắng vì bao năm lấy chồng luôn phải một bản thân mình chăm sóc cho cả mái ấm. Trước khi mua nhà, tôi gửi con gái gầy nhờ bác mẹ đẻ nuôi ở quê, phiên bản thân dồn vào một chỗ vào công tác, cuối tuần mới về thăm con. 

Đầu năm 2015, được một chị đồng nghiệp động viên, tôi quyết định sắm một căn phổ biến cư quy mô nhỏ xíu, giá hơn 900 triệu đồng, khi trong tay chỉ có 250 triệu. Tôi vay ngân hàng 600 triệu tiền việt, kiếm được lãi suất giảm giá 5%, còn lại vay thêm của anh trai gần 100 triệu. 

Khi phải mang khoản nợ lớn đầu tiên trong đời, tôi khá bao tay. Trước nay tôi chưa từng mượn của bạn nào đồng nào. Đứng trước nhị câu hỏi nên nỗ lực chắt lót để trả nợ với tốc độ cao chấm dứt hay giãn thời gian ra để góp dần, tôi chọn cách thứ hai. Tôi quyết định trả dần trong 15 năm. Tôi muốn đón con lên nuôi, bỏ ra phổ thông thời điểm cùng con thưởng thức cuộc sống, hơn là vắt kiệt sức kiếm tiền trong những năm tới.

Năm trước tiên, khoản gốc lãi tôi phải trả hằng bốn tuần là 7 triệu đồng. Cứ kiếm được lương hoàn thành là tôi chuyển luôn khoản này, song song đăng ký trả không người điều khiển các khoản một mực như tiền điện, nước, điện thoại, internet... tổng cộng tầm một triệu. Con gái tôi học trường công, mỗi 04 tuần cũng chỉ tốn chưa tới 3 triệu tiền học phí, ăn uống và các hoạt động ngoại khóa. Trừ tiền ăn tầm 3-4 triệu, các khoản phát sinh và sắm sửa khoảng 2 triệu, mỗi 04 tuần tôi vẫn để ra được 3-4 triệu. Tôi tiết kiệm gửi góp đều đặn 2 triệu một tháng và không động gì tham gia phần này, đề phòng cho những việc khẩn cấp. Giả dụ còn dư đồng nào, tôi cất riêng, tích góp cho việc vui chơi cùng con gái

Khoản vay anh trai, tôi hẹn sẽ trả trong nhì năm, mỗi năm 50 triệu. Như vậy, một năm tôi có dư một khoản một số chục triệu sẽ dành cho đi chơi. Thấy tôi vẫn nhiều lần đưa con gái đi xem phim, ăn hàng, cứ một vài bốn tuần lại đi chơi nội địa, năm nào cũng ra nước ngoài một lần ở các vùng lân cận, khi thì một bản thân mình, lúc với con, đa dạng người quen cũng thắc bận rộn. Có người nói sao tôi không dồn tiền lo trả hoàn thành sớm hết nợ đi để khỏi chịu tiền lợi nhuận. Như vậy, khi hết nợ rồi, tiền là của mình hết, lúc ấy thích ăn thích chơi đều dễ chịu hơn. 

Tôi thì nghĩ khác. Trải qua một lần vỡ hôn nhân, chứng kiến nhiều người thân, đồng đội gặp chuyện bất trắc, tôi thấy cuộc sống cần được trân trọng ngay ở giây phút hiện nay. Tại sao tôi phải vội trả nợ? Nếu như nhịn vui, nhịn chơi vài năm, liệu sau đó tôi có còn thời cơ mà tận hưởng? Con tôi mỗi tuổi cũng sẽ mỗi khác. Nó đâu có đợi chờ tôi được. Tôi muốn được trải nghiệm rộng rãi nụ cười hơn với cháu ngay, bù đắp những năm tuổi trẻ chịu bao thiệt hại khi ba má lục sục, gây nhau. 

Dĩ nhiên, chưa dư dả gì thì tôi cũng phải chọn cách ăn, chơi sao cho không quá tốn chi phí cao. Mẹ con tôi thường chọn đi xem phim tham gia các ngày được giảm giá trong bốn tuần, giá vé chỉ rẻ bằng người ấy. Chúng tôi cũng nhập cuộc phổ biến lực lượng hội nên thường đi bình thường với quần chúng đến các vùng, miền là quê hương của các thành viên nên đỡ được các chi phí. Tôi có cả lực lượng bạn thừa kinh nghiệm canh vé giá rẻ nên đi du lịch ko phải là yếu tố gì xa xỉ. 

Hiện tại là năm thứ 3 trả góp vay tậu nhà, mỗi tháng tôi chỉ cần nộp 5 triệu đồng. Tôi cũng đã trả dứt nợ anh trai. Cho nên, số tiền bỏ ra cho dè xẻn và vui chơi của tôi lại lớn thêm chút. Tôi không có yêu cầu đổi nhà to hơn, cũng chẳng có yêu cầu tìm xe nên cuộc sống cứ thế nhàn hạ trôi. 

Tôi chỉ thấy bản thân thực thụ hên khi vay được khoản lãi suất thấp nên sức ép trả nợ không lớn. Rộng rãi bằng hữu tôi nói rằng nợ là một áp lực nên họ cần nỗ lực để thoát khỏi nó càng sớm càng tốt bằng phương pháp hy sinh các yêu cầu hiện nay. Tôi lại thấy sau khi chọn kéo dài thời điểm trả nợ thì tôi bớt hẳn áp lực và vui vẻ với những gì bản thân đang có. Tôi có thể sẽ nỗ lực để trả nợ trước hạn nhưng không phải càng với tốc độ cao càng tốt và bằng phương pháp chắt lót tất cả các nhu cầu hiện nay. 

Theo chuyên viên hoạch định tài chính cá nhân, gia đình Bội Lê, (TP HCM), việc vừa có tiền dè xẻn hay thưởng thức trong công đoạn trả nợ mà vẫn đảm bảo bình an tài chính là hoàn toàn có thể, dù thu nhập không quá cao. Theo ông, nếu chỉ so sánh giữa việc trả nợ và gửi dè xẻn thì rất dễ chơi: so lợi nhuận suất vay với lãi suất dè xẻn (hoặc đầu cơ). Bên nào lãi suất cao hơn thì dành đầu tiên cho bên đó.

Nhưng không dễ để có lãi suất mượn giảm giá thấp hơn lãi suất dành dụm, vì thế thường đại chúng nên ưu tiên trả nợ. Tuy thế, bạn cũng nên sẵn sàng một khoản dự phòng ít ra đủ sống 3 tháng. Khi vừa lo trả nợ, vừa có sẵn một khoản tích góp, bạn sẽ đỡ găng tay và không rơi tham gia thế bí lúc chạm chán yếu tố phát sinh cần tới tiền. 

Ông Bội Lê cho rằng, để thăng bằng giữa các khoản dè xẻn, hưởng thụ, trả nợ thì nên linh hoạt vận dụng hình thức 6 cái lọ (55% thu nhập cho nhu cầu cần thiết, 10% cho giáo dục, 10% cho trải nghiệm, 10% cho hòa bình nguồn vốn, 10% cho tiết kiệm dài hạn, 5% giúp sức người khác). Bạn vấn đề chỉnh tỉ lệ giữa 6 cái lọ này sao cho phù hợp với hoàn cảnh gia đình và nhu cầu dành đầu tiên của bản thân mình. 

Tốt hơn nữa là nên thực hành việc phân chia "6 cái lọ" này trong khoảng trước khi vay. Lúc đó, bạn phải ngồi cân nhắc xem sẽ bớt bao lăm trong khoảng lọ nào để có tiền trả nợ và từ đó xác định được chiến lược trả trong bao lâu thì có lí.

Nếu như tính cẩn thận như trên thì khi mà trả nợ vẫn có thể một phần dành cho thưởng thức, giúp đỡ người khác và chính những việc này sẽ giúp tâm lý bạn thoải mái hơn, tạo cơ hội tái tạo năng lượng và kĩ năng công sức.

Bảo Ngọc ghi


Tham khảo thêm: cách chùi nồi bị khét

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét