Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Tâm thư chồng gửi vợ bị câm mang bầu làm cho nghìn người xúc động

Chuyện tình của anh chồng trẻ È cổ Thanh Hải (sinh năm 1989, quê Cà Mau, sống tại TP HCM) và thê thiếp là chị Nguyễn Phương Chi (sinh năm 1991, người gốc Huế, sống tại TP.HCM) từ lâu đã nổi tiếng trên mạng phường hội bởi đó là một chuyện tình rất đẹp giữa người chồng điển trai và người hiền thê đáng yêu nhưng không may chẳng thể nói được. 

Họ chạm mặt nhau lần đầu phương pháp đây 4 năm và cũng đã 2 năm kể trong khoảng ngày mở màn yêu và kết duyên. Trải qua tất cả gian nan, thách thức, cặp đôi cuối cùng đã cập bờ bến êm ấm khi sinh sống dưới cùng một gia đình và chuẩn bị đón con yêu chào đời. 

Cặp bà xã chồng trẻ đang vui vẻ chờ đón con đầu lòng chào đời. 

Vừa mới đây, nhân thời điểm sinh nhật người thê thiếp trẻ đang mang bầu, anh Thanh Hải đã có những dòng chia sớt rất xúc động kể lại chuyện tình của họ và những lời chúc dành cho người bà xã bị câm của chính mình. Ngay sau khi đăng tải, bức tâm thư đã chiếm được đông đảo sự vồ cập của số đông cùng phổ thông lượt san sớt, bình luận xúc động, hâm mộ cặp hiền thê chồng. Những người thân, anh em, thậm chí cả những người không hề quen nhân thức đều bỏ ra cho cặp đôi những lời chúc phúc và chúc mái nhà nhỏ sớm đón con yêu "mẹ tròn con vuông". 

Được sự đồng ý của anh Thanh Hải, xin trích dẫn bức tâm thư xúc động này: 

"Hôm nay là sinh nhật của hiền thê, tôi có một số lời muốn kể về em, về một trong nhì người đàn bà mà tôi mến yêu nhất. Lần trước lá thư "Cô phi tần câm" tôi gửi em có hầu hết người đọc, rất nhiều người san sẻ, và cũng có phần đông người tò mò về em, khi tôi cố tình khiến mờ ảnh của em. Vì vốn dĩ tôi hy vọng thế cục em - người tôi kính yêu nhất - chỉ thuộc về riêng tôi!

Đã hơn 2 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ cái ngày mà tôi ra đầu trục đường kêu tô hủ tiếu gõ của em. Trời ơi ăn có tô hủ tiếu mà bị em bắt cóc cả thế cục luôn đó. Tôi vẫn nhớ những lúc tôi chưa lĩnh được lương, bụng đói, ăn riết quen, cứ đến đúng 11h30 là em đem nguyên một tô hủ tiếu tham gia cho tôi, dù rằng tôi thiếu gần 40 tô rồi chưa trả tiền. Trong tô hủ tiếu toàn là làm thịt với làm thịt, phải nói riêng tôi là được em dành cho tô đặc biệt nhất. Cái ngày mà tôi thiếu tới 80 tô tôi mới nói với em, hiện giờ thiếu quá phổ thông rồi khiến cho sao trả đây ? Em mủm mỉm cười rồi viết ra giấy: "Ta cho mi đó! ”

6 tháng trôi qua tôi mới dám hứa hẹn em lần đầu tiên đưa đi chơi. Nhị đứa đi coi phim rồi xem hát, trời thương em, tuy lấy đi giọng nói nhưng vẫn cho em nghe được. Ngày hứa trước tiên tôi mượn cái chiếc xe cup 50 chở em đi , chạy được lúc thì nó hư xe, thằng bạn trời tấn công đúng là phá thối, rồi tôi và em dẫn bộ trong khoảng huyện 1 về tận Bình Tân.

Tôi lúc đó chỉ là một người nhập cư Sài Gòn nghèo rớt mùng tơi, gia đình thì mới bị biến cố, ba mẹ bạn bè tứ phương tứ nơi để kiếm việc làm. Còn em người gốc Huế nhưng ba mẹ lại tham gia Sài Gòn trong khoảng lâu, chính yếu tố đó khiến tôi ngại với gia đình em. Tôi không có gì ngoài nhị bàn tay trắng, không đẹp cũng không dễ thương, ăn nói không ngọt. Ba mẹ em quý tôi bao nhiêu thì tôi lại càng ngại ngùng bấy nhiêu. Có người nói tôi chỉ vì mái ấm tiền nong của em mà lấy em , một cô hoàng hậu câm, thật ra họ đâu hiểu, tôi thương em bởi cái nết dân gian như thế, em đích thân bưng từng tô hủ tiếu cho tôi, mặc dầu thừa sức có người thay em khiến cho việc đó.

Ngày tôi dẫn em về mở bán ba mẹ thì mẹ tôi lại không đồng ý. Mẹ nói em lùn, lại còn câm, em không những không trách mẹ mà còn nỗ lực thuyết phục mẹ bằng tài nấu bếp siêu đỉnh của em luôn. Em nhớ bữa đó mẹ cứ khen em nấu bếp ngon , ca ngợi hoài khen hoài trong khoảng lúc ăn kết thúc tới tận lúc tiễn em ra xe về Sài Gòn.

9 tháng yêu nhau tôi mới dám hôn em, ta nói nó vui gì đâu á. Cái mùi dầu gội mà em gội thơm mùi dừa, thêm tóc em dài, tôi cứ hay luồn tay tham gia tóc em nó mát thấy sợ luôn, mà thơm cũng thấy sợ luôn. Còn nhớ ở dưới bậc thềm ven sông Bình Quới, tôi hôn em hoàn thành ngại quá, bước hụt chân té hết xuống sông, ướt trong khoảng đầu tới chân. 

Rồi một năm trôi qua, vượt hết tất cả chúng tôi cũng cố gắng dè xẻn để nhì đứa dọn ra riêng. Thật sự nhiều khi tôi buồn lắm, vì đời người con gái chỉ có một lần cưới, tôi chưa làm cho được cái đám to thiệt to cho em. Đừng ảm đạm nha cung phi của anh. Anh sẽ nỗ lực bù đắp cho em trong thời gian sắp đến, anh sẽ cố gắng cày để hai đứa chính mình định hình hơn mà không nhờ vào gia đình em. Cuộc sống hoàng hậu chồng tôi có lúc cũng gượng nhẹ vã, có lúc cũng chông gai, nhưng tôi tin tôi sẽ nỗ lực không bao giờ để em phải bi tráng, phải tổn thương.

Tôi nhớ môt lần tôi đi gặp mặt khách hàng, trời khuya, mà laptop thì hết pin, em gọi đầy đủ cuốc cho tôi, rồi đến khi tôi về đến nhà, em oà khóc. Thật sự lúc đó tim tôi như bị dao cắt vậy đó. Tôi nắm bắt cảm giác của em, hậm hực mà không thể nói, em cứ ú ớ rồi nấc nấc lên. Lúc đó tôi thật sự không nhân thức phải khiến cho sao, cứ thế hai phi tần chồng ôm ấp nhau trước cổng nhà khóc ngon lành. Trong khoảng đó tôi không bao giờ dám để máy tính bảng hết pin nữa.

Rồi thê thiếp có thai, ngày đó tôi đang làm cho ở công ti thì en nhắn tin máy tính bảng cho tôi hay. Cả ngày tôi vui sướng, hạnh phúc, chẳng thể nào dồn vào một chỗ làm cho việc được. Những 04 tuần ngày em có mang tí hon Gấu, ta nói thương em vô cùng. Nhìn em bị hành mà tôi không chịu được. Thương bà xã ở cái không thể nói những gì bản thân mình nhẫn nhịn. Giá như ông trời cho tôi thay thế vị trí em lúc đó em. Người ngoài nhìn vô nói năng này nọ chê trách em đủ vấn đề, nhưng căn bản tôi là người sống cùng em, là người mà nửa đêm đói bụng em lật đật xuống bếp nấu cho ăn, nửa đêm đau chỗ nào thì em ngồi hùi hụi bóp tay bóp chân cho dù mắt díp lại , thèm món gì là ngày trước ngày sau có món đó.

Sau cùng, tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn thực lòng tới cô ấy. Anh cảm ơn em, người đã mang đến cho anh những gì ý nghĩa nhất, làm anh phải cố gắng, quyết tâm để được bên em và yêu em. Cảm ơn em đã mang tới cho anh một thiên thần nhỏ xíu cực kì đáng yêu, làm cho anh cảm thấy phải có bổn phận hơn phần đông.

Chúc bà xã anh,cô hiền thê thương mến nhất của Trằn Thanh Hải sinh nhật vui mừng, mãi mãi bên anh và Gấu. Hãy nhớ rằng, giữa thế cuộc này, ví như có tình nhân em nhất , bảo vệ và chở che cho em rộng rãi nhất, bất kể khi em vui vẻ hay khổ cực, người đó nhất định phải là anh!

Thương hậu phi."

Bức tâm thư của ông bố trẻ kiếm được về phổ thông lượt chia sẻ, bình luận xúc động. 

Bức tâm thư đã kiếm được về hơn 3 nghìn lượt like, phần nhiều chia sớt, bình luận xúc động. "Đọc chấm dứt mà em muốn khóc luôn. Tuy chị không nói được những lời yêu thương dành cho anh. Nhưng tình yêu của chị chính là câu tư vấn lớn nhất về sự thương cảm mà anh dành cho chị. Chúc ba mẹ Gấu và Gấu luôn hanh khô phúc nè. Chúc ba Hải luôn thành công để có thể cho Gấu có thật rộng rãi điệu kiện phảt triển tốt. Chúc cu li nhân của anh Hải ngày càng xinh đẹp, giỏi giang, nuôi con khéo.", một người bình luận. 

"Nếu chị có thể nói được chắc chắn chị ấy sẽ nói lời hạnh phúc nhất đấy anh Hải ạ. Chúc mừng sinh nhật chị và chúc mái ấm nhỏ xíu luôn hạnh phúc.", một người bạn của anh hùng viết. 

Qua câu chuyện của chính mình, anh chồng điển trai Thanh Hải cũng muốn nhắn gửi đến các đấng mày râu thông điệp ý nghĩa:

"Các ông ạ! Có thê thiếp, có con, có riêng một mái ấm bé dại của mình rồi mới thấy, dù từ lúc mới yêu hay cho đến mãi sau này, thì thanh nữ vẫn luôn là người chịu phổ biến thiệt hại và là chỗ dựa vững chắc cho ta nhất. Họ luôn mang trong mình phiên bản tính mẫn cảm, rộng rãi lo sợ, nghĩ ngợi, bởi xúc cảm và tình cảm quá phổ thông, nên mỗi ngày yêu ta là mỗi ngày đầy gian nan, khó nhọc, cần tất cả nỗ lực và kiên trì. Khi về thông thường một nhà rồi, sẽ càng có thêm phổ quát thứ đổ dồn trên vai họ hơn, nhưng sự nhiệt tình, sợ hãi và những tình cảm đó, vẫn không bao giờ mất đi.

Sẽ có những hôm ta trở về nhà sau cả ngày dài mỏi mệt, nhìn nhà cửa tươm tất, cơm ngọt nhạt, con cái thông minh khỏe mạnh, ta thấy thương sức lực phi thường của một người thê thiếp cực kì. Nhưng trên cả là, họ vẫn không quên hỏi thăm ta, không quên chăm nom ta, khiến bao mỏi mệt trong ta đều tan biến hết.

Không như nhiều phần chúng ta, sống giữa tình mến thương và sự hi sinh của những người thiếu phụ ấy, thường lại luôn xem nhẹ đi, luôn cho mình là to đùng nhất trong nhà, nghĩ rằng họ lắm điều phiền toái, rồi cáu bẳn khó chịu, và luôn vô tình làm thương tổn họ hoài…

Nhưng họ, vẫn không bao giờ bỏ ta mà đi!"


Đọc thêm: cáchlàm sạch đáy nồi bị cháy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét