Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Dù đã chán ngấy "đặc sản" ung thư, bạn vẫn sẽ khóc cười cùng bộ phim Hàn này

Trong khoảng trước đến nay, mái nhà luôn là chủ đề được các nhà làm cho phim điện ảnh Hàn Quốc khai thác mạnh cũng như đều đặn đưa lên màn ảnh rộng. Ngoài mối quan hệ tình thân giữa phụ vương mẹ và con trẻ trong nhà, họ còn muốn đề cao một tình cảm thiêng liêng khác: tình đồng đội. Bộ phim Anh tôi ti tỉ tội (My annoying brother) là một tác phẩm như vậy. Giống như Nhân tố kỳ diệu ở phòng giam số 7, Anh tôi thiếu gì tội đưa khán giả trải qua phổ biến cung bậc xúc cảm cũng như gửi đến họ những thông điệp quý giá về tình thân.

Trailer Anh tôi ti tỉ tội

Anh hùng trọng tâm của bộ phim này là vận cổ vũ Judo quốc gia Doo Young (Do Kyung Soo/D.O. thủ vai). Trong một lần thi đấu, Doo Young gặp mặt chấn thương và bị mù hoàn toàn. Nhân loại của chàng trẻ trai tuổi với mai sau đầy hứa hứa hẹn bỗng chốc sụp đổ trong chớp mắt.

Cùng lúc này, anh trai cùng cha khác mẹ của Doo Young – Doo Shik (Jo Jung Suk) – được chú ý giảm án. Lúc trước, anh ta phải tham gia tù vì tội lường đảo. Lấy cớ muốn quay về chăm sóc em trai, Doo Young được trả tự do trước thời hạn. Sự quay về của người anh trai này làm cho Doo Young cảm thấy cực kì sức ép. Thế nhưng dần dần, nhì người lại trở thành chỗ dựa cho kẻ địch về tinh thần.

Vào lúc tình cảm bạn bè ngày càng thân thiện cũng như vượt qua được rào cản quá khứ đau thương, Doo Shik đột nhiên phát sinh ra mình bận bịu phải căn bệnh ung thư tham gia công đoạn cuối. Kiếm được thấy em trai quá phụ thuộc vào bản thân, anh tậu phương pháp giao thông với Lee Soo Hyun (Park Shin Hye) – tập huấn viên trước đây của Doo Young và ưng ý lời đề xuất thuyết phục cậu tập Judo trở lại. Mục đích của Doo Shik là giúp Doo Young đạt huy chương quà trong Thế vận hội Olympic dành cho người khuyết tật tại Rio để cậu có thể nhận được sự cung cấp về vật chất sau khi anh ra đi.

Nhìn thông thường, Anh tôi vô số tội là một tổ phù hợp của thú vui và nước mắt. Tâm điểm gây cười chính nằm ở nhân vật Doo Shik qua diễn xuất của Jo Jung Suk. Sự tếu táo, nhí nhố và lối sống hơi bất cần lúc đầu của Doo Shik khiến cho công trình trở thành tươi vui với tất cả tình huống tréo ngoe như: ăn vạ để kiếm chác trong khoảng người giàu; giả tỉ ti để ban thẩm đoàn cảm động, đồng ý đại xá sớm; dẫn em trai đi bar để mua những cô nàng nóng bỏng; dạy em trai cách thức cưa gái.

Với lối diễn tự nhiên, tưng tửng, Jo Jung Suk hoàn toàn đoạt được được người xem. Ngay cả những cảnh cần diễn xuất nội tâm hơn, anh cũng kết thúc rất tích cực. Chỉ bằng ánh mắt đau đớn, gian khổ thôi cũng khiến cho khán giả cảm thu được sự tiếc nuối nuối cùng tình ái mà Doo Shik dành cho Doo Young ở những ngày bốn tuần cuối đời.

Về phần Doo Young, so với thời Chỉ có thể là yêu, diễn xuất của D.O có thể nói là tân tiến hơn phần đông. D.O đã biểu hiện vừa đủ tâm lý của một cậu ốm đang tuổi trưởng thành đột chốc mất đi số đông và phải sống lầm lũi trong bóng tối. Sự chuyển chính mình trong tâm thức của cậu – từ lãnh đạm, tủi thân, e dè sang cởi mở, vui mừng, dần chấp nhận cuộc sống thực tiễn – rất tự nhiên. Tuy nhiên, D.O diễn cảnh vui nhộn còn khá gượng gạo gạo nhưng khi phối phù hợp với Jo Jung Suk, điểm yếu này của cậu lại được bưng bít tốt hơn. Các cảnh đau khổ ở gần cuối phim lại được biểu hiện rất tốt, dường như sự nhập tâm của D.O đều dồn vào hết những thời khắc quyết định này.

Còn hero nữ duy nhất hình thành trong phim – Lee Soo Hyun – do Park Shin Hye thể hiện, đây có nhẽ là vai kém quan trọng nhất nhưng lại chẳng thể thiếu trong Anh tôi vô kể tội. Soo Hyun không phát sinh tình ái với Doo Young hay Doo Shik mà sự sinh tồn của cô để chứng minh một vấn đề – ngoài tình thân, Doo Young vẫn còn có tình bạn, cậu chẳng phải cô đơn trong thế cục này. Soo Hyun sẵn sàng hy sinh tương lai rộng mở trong ngành của mình để về hỗ trợ Doo Young khi cậu quyết định gia nhập đội tuyển Judo bỏ ra cho người khuyết tật. Khi Doo Young tuyệt vọng nhất, Soo Hyun vẫn luôn ở bên giúp đỡ cậu và hy vọng một ngày, Doo Young có thể thoát ra khỏi sự tự ti đó để sống hòa nhập đồng đội như một người phổ biến.  

Phải nói rằng, Anh tôi vô số tội là một tác phẩm đầy tính nhân bản. Tuy nhiên, giả dụ so sánh với "tượng đài thép" Vấn đề kỳ diệu ở phòng giam số 7, bộ phim này vẫn còn thiếu một chút gì đó để tạo điểm nhấn mạnh hơn, khiến cho người xem nhớ đến nó lâu hơn. Điểm yếu nhất của Anh trai vô số tội nằm ở việc chuyển cảnh có phần quá nhanh, thời kỳ Doo Shik phát bệnh, thời kỳ Doo Young dần hòa nhập trở lại được xử lý quá vội do thời lượng không chuẩn y. Chính bởi vậy, người xem cảm thấy bị hẫng trước sự chuyển đổi tâm lý quá gấp gáp của các anh hùng trong phim.

Dĩ nhiên, điểm yếu này không đáng để bạn bỏ dở một bộ phim ý nghĩa như Anh tôi vô số tội. Qua tình bạn bè của Doo Young và Doo Shik, nhà sản xuất muốn nhắn nhủ đến người theo dõi một thông điệp: “Trong cuộc thế này, không gì có thể thay thế tình thân. Hãy trân trọng từng phút giây khi bạn còn có thể ở bên mái ấm”.

Phim hiện vẫn đang được công chiếu phổ biến trên toàn quốc.


Xem thêm: cách làm sạch xoong nồi bị cháy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét