
Năm 2006, chị Linh Chi (năm đó 26 tuổi) đi học tập tại nước ngoài tự đắc chuyên ngành marketing tại Singapore. Lúc đó, kiến trúc sư người Anh Eric Trotter (khi ấy 38 tuổi), đã có hơn 10 năm làm việc tại đây. Nhị đứa ở cùng phổ biến cư. Anh ở lô A. Chị ở lô C.
Lần nào anh chị đi chợ nhanh cũng gặp mặt nhau. Thấy nàng da ngăm, tóc đen, dáng người nhỏ xíu, nói tiếng Anh câu được câu mất, gọi đồ ăn mà nói số 1, số 2, số 3, chàng mở màn lưu ý, đi theo để hỏi thăm nhưng ít khi chị trả lời.
Một lần, chị ra chợ nhanh tậu đồ về khiến món gỏi cuốn thì gặp anh tại đây, cả nhì cùng dừng lại để tìm một bó mùi. Nhì người cứ giằng co nhau. Sau cuối, anh lấy phần rễ, chị lấy phần lá. Từ đó, chị mới khởi đầu để ý chàng trai Tây hay lén nhìn bản thân mình, nhưng nhất thiết không cho số điện thoại.
“Giả dụ quen một người mà không nói được tiếng của họ, không nắm bắt được những gì họ nói thì nhạt nhẽo lắm”, chị nghĩ và cố gắng lấy được tấm bằng tiếng Anh trong sáu 04 tuần. Còn anh chỉ nhân thức âm thầm làm cho gia sư ngôn ngữ cho chị.
Chín 04 tuần quen nhân thức, chị mới cho anh số laptop, khi đã tự tín về tiếng. Còn anh cũng trọ trẹ nói được một vài từ tiếng Việt sau những lần lên mạng học. chậm triển khai là thời gian, chị vừa xong xuôi khóa học, thời hạn visa cũng hết. Chị nói với gia đình muốn ở lại để học thêm một khóa kế toán 6 04 tuần nữa, nhưng thật ra là lấy cớ được ở bên anh.
![]() |
|
Mái ấm êm ấm của chị Linh Chi và anh Eric. |
Tết năm 2007, anh về mở bán gia đình bạn gái. Ở làng chị (thời đó chưa nhập vào thị trấn Hà Nội) có pháp luật, những người chưa kết hôn thì không được ở cùng nhau. Anh là người Tây đầu tiên về làng nên công an không cho đăng ký tạm trú. Tối đến, chị phải chở anh đi thuê khách sạn ở. Đêm ở một bản thân trong nơi nghỉ ngơi cũ kỹ, ẩm thấp, cả đêm nghe tiếng ếch nhái kêu, anh sợ xanh mặt, gọi điện cầu cứu bạn gái.
“Sáng mồng hai Tết, tôi chở anh về nhà chơi, người láng giềng vẫn đi báo công an. Sợ bị bắt, chúng tôi hối hả thu dọn hành lý để đi du lịch ở Sapa”, chị cười phá lên khi kể về kỷ niệm lần đầu chàng đến nhà.
Nhì năm yêu nhau, họ tổ chức đám cưới rồi sống tại Singapore. Hạnh phúc được nhân nhiều khi chị có mang cặp nhỏ nhắn gái song sinh. Anh dẫn bà xã về quê hương, doanh nghiệp những chuyến đi du lịch khắp nơi. Họ cùng nhau tìm hiểu các di tích lịch sử, văn hóa của từng vùng miền, chiêm ngưỡng các tòa tháp kiến trúc, cùng ăn, ở và ngủ với những người dân phiên bản địa. “Những chuyến đi đã giúp chúng tôi yêu nhau hơn, góp thêm những hiểu biết cho bản thân và giúp nhì con gái tạo ra tốt, nhân thức tò mò cuộc sống bao quanh”, chị chia sớt.
Cuối năm 2015, mái ấm họ đến TPHCM ngao du nhì tuần. Chiều nào Eric cũng đạp xe đạp đi dạo, ngắm kiến trúc các nhà cửa xây dựng lấy ý nghĩ đó kiến tạo. Phổ thông người đi các con phố thấy anh là vẫy tay chào và thân thiện bắt chuyện.
“Người vietnam thân thương, dễ gần quá. Ở Singapore, công chúng sống khép bí ẩn, ra tuyến phố bạn nào cũng lướt qua nhau, láng giềng có khi cả năm mới trông thấy một lần”, Eric nói. Nhân tố đó làm anh lặng lẽ quyết định đưa hiền thê con về vietnam định cư. chậm tiến độ cũng là ước muốn của chị trong khoảng lâu nhưng không được chồng đồng ý.
“Mái ấm vợ tôi không khách hàng nào nhân thức nói tiếng Anh. Các con tôi mỗi lần thì thầm với ông bà ngoại rất không dễ dàng, vì chúng chưa nói được tiếng Việt, đưa cả nhà về vn định cư cũng sẽ giúp các con học tiếng mẹ đẻ tốt hơn”, Eric nói thêm về quyết định của mình.
![]() |
Anh đã lặng lẽ tìm, kiến tạo, và lên ý tưởnrg xây dựng căn vi la diện tích 250m2, nội thất văn minh tại Thành phố Hồ Chí Minh. Một buổi sáng cuối năm 2015, hai thê thiếp chồng vừa thức dậy, Eric thủ thỉ tham gia tai hiền thê: “Nếu như anh về sống ở vn, em có chịu không”. Chị reo lên vì vui tươi: “Em thích”. Ngay lập tức, chị thu vén hành lý, đóng chai đồ dùng, đặt vé tàu bay để cả mái nhà cùng về vietnam, chỉ sợ anh đổi ý.
Anh chị họ đến sân bay Tân Sơn Nhất tham gia mồng 2 tết năm 2016. Nhìn mớ hành lý hỗn độn, chị mới sực nhớ tới việc sẽ ở đâu khi chưa có nhà. Được chồng đưa tới căn biệt thư như mơ với câu nói: “Tặng em”, chị vui vẻ tới trào nước mắt.
Kết hôn hơn 8 năm, chị vô cùng hãnh diện khi lấy được một người chồng không chỉ là một kiến trúc sư có tiếng mà còn nhân thức chăm con, tôn trọng hậu phi, thông đạt lịch sử của các nước, nhất là về lịch sử vietnam. Bởi vậy, ở bên anh cả ngày chị không thấy chán.
Với anh, càng ở bên vợ, anh càng thấy những nét đẹp ở chị. Chị thông minh, có trái tim hiền lành, chịu thương, chuyên cần, nói được là khiến cho được. Hai thê thiếp chồng khiến kế hoạch gì, chỉ cần có chị là thắng lợi. “Cô ấy yêu và lấy chồng Tây đã hơn mười năm rồi nhưng vẫn giữ nét đẹp của người con gái Việt”, Eric nói. chậm tiến độ cũng là nguyên do anh lặng lẽ xây nhà đưa hậu phi con về Việt Nam sống.
![]() |
Hiện nay, họ có cuộc sống khá giả và đã có công ti chuyên về kiến tạo và kinh doanh nhà. Eric vẫn nhiều lần di chuyển giữa Singapore và Việt Nam để làm cho việc. Còn chị giúp chồng lên chiến lược phát hành bạn dạng thân ở vn và tạo ra công ti mái nhà.
Nhì con gái của họ nay đã hơn 6 tuổi, đang học tại một trường quốc tế. Dù rất bận công tác, nhưng Eric vẫn giành thời gian đọc truyện cho con, đưa đón con đi học và tự tay nấu ăn cho các nhỏ nhắn. Dịp cuối tuần, họ cùng nhau đi ăn các món ăn Việt, tới các bảo tàng, các phòng trình bày chứng tích chiến tranh. “Lịch sử Việt Nam vô cùng thử thách và hào hùng. Các con tôi mang dòng máu Việt thì phải nhân thức về lịch sử và duyên do nước Việt để người nào hỏi còn trả lời được”, Eric nói.
Ngọc Thân
Xem tại: cách làm sạch nồi bị cháy đen



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét